TÁO QUÂN GIẢI ĐÁP ĐIỀU NGHI VẤN
Tác giả: Hoài Nhẫn Nhẫn
Đây là một câu chuyện trích từ sách Đức Dục Cổ Giám. Nhân vật chính của câu chuyện này tên là Du Đô, tự Lương Thần, người Giang Tây sống vào thời nhà Minh, sinh vào năm Gia Tĩnh thứ nhất, đỗ tiến sĩ năm Vạn Lịch thứ năm. Cuộc đời ông trước và sau chia thành hai giai đoạn với hai cảnh ngộ khác nhau một trời một vực. Trước năm 47 tuổi, Du Đô thường than thở cuộc đời mình thật lắm nỗi truân chuyên, tự xét thấy bản thân không phạm đại tội nào, cớ sao lại phải chịu trời trừng phạt thảm khốc đến vậy? Mãi đến đêm giao thừa năm nọ, Táo Quân hiện thân giải đáp hết mọi nghi hoặc, khiến ông đột nhiên tỉnh ngộ…
Du Đô đa tài, học rộng, 18 tuổi vào học ở trường làng, thành tích học tập rất xuất sắc, mỗi kỳ thi đều đạt thứ hạng cao. Gia cảnh Du Đô nghèo khó, thời trẻ ông lấy nghề dạy học làm kế sinh nhai. Ông cùng hơn mười bạn đồng môn lập ra hội Văn Xương, đặt ra quy ước quý trọng chữ viết, phóng sinh, giới dâm, giới sát, giới khẩu và bản thân ông cũng kiên trì thực hành những điều ấy suốt nhiều năm. Trong thời gian đó, ông trước sau tham dự bảy kỳ thi hương liền nhưng đều không đỗ. Ông và vợ sinh được năm người con trai, thì hết bốn người bị bệnh rồi chết yểu. Người con trai thứ ba còn sống sót tính rất thông minh, dưới lòng bàn chân trái có hai nốt ruồi, hai người vô cùng yêu quý đứa con này. Thế nhưng năm lên sáu tuổi, trong lúc chơi đùa trong làng thì đứa trẻ bỗng nhiên mất tích, không ai biết nó ở đâu. Hai vợ chồng cũng sinh được bốn con gái nhưng chỉ còn lại một người sống sót. Do quá đau buồn, vợ Du Đô khóc đến mức cuối cùng bị mù cả hai mắt. Du Đô vất vả quanh năm nhưng cuộc sống ngày càng nghèo túng hơn.
Ông tự xét thấy mình không hề phạm phải lỗi lầm lớn nào, vậy cớ sao lại bị ông trời trừng phạt nặng nề đến thế? Ngày tháng dần trôi qua, ông vẫn không tìm được lời giải đáp. Từ năm 40 tuổi, cứ đến mỗi dịp tháng Chạp cúng Táo Quân ông đều viết một lá sớ thành tâm cầu khấn, mong Táo Quân tâu trình nỗi niềm của mình lên thiên đình. Thế nhưng nhiều năm trôi qua như vậy, ông vẫn không nhận được bất kỳ sự hồi đáp nào.
Năm 47 tuổi, đêm giao thừa, Du Đô cùng người vợ mù và con gái ngồi thức đón năm mới. Nhà cửa trống trải tiêu điều với bốn bức tường lạnh lẽo, trong gia đình chỉ toàn những lời than thở thê lương. Đúng lúc ấy bỗng có tiếng gõ cửa. Du Đô cầm nến ra mở cửa, thấy một người đầu chít khăn, mặc áo đen, râu tóc đã bạc quá nửa.
Người ấy vái chào rồi ngồi xuống, nói: “Ta họ Trương, từ phương xa trở về, nghe nói cả nhà ông đang có chuyện buồn khổ, nên đặc biệt tìm đến để hỏi thăm, an ủi”.
Du Đô thấy người khách trông có vẻ lạ thường nên rất kính trọng, bèn kể: “Cả đời tôi chăm chỉ đọc sách, tích đức hành thiện mà công danh vẫn chưa thành, vợ tôi lại còn bị mù, cả nhà cơm áo chẳng đủ nuôi thân. Nhiều năm nay tôi vẫn thành tâm đốt sớ cúng Táo Quân, mong ngài ấy bẩm báo chuyện của tôi lên thiên đình”.
Vị khách họ Trương nói: “Chuyện nhà ông ta đã biết từ lâu! Ông chấp niệm quá nặng, chỉ mải theo đuổi hư danh. Cả tờ sớ ông viết đầy những lời oán trách, xúc phạm thần minh. Dâng lên Thiên Đế, e rằng hình phạt phải chịu còn chưa dừng ở mức này”.
Du Đô hoảng hốt: “Tôi nghe nói rằng trong chốn u minh dù chỉ làm một việc thiện rất nhỏ cũng đều được ghi chép lại và tâu lên thiên đình. Tôi và các bạn trong hội Văn Xương đã phát thệ hành thiện, giữ giới nhiều năm, chẳng lẽ đều là hư danh sao?”
Vị khách họ Trương liền phân tích thẳng thắn:
“Xin ông hãy lắng nghe. Đầu tiên là việc quý trọng chữ viết, học trò và bạn bè của ông thường dùng sách cũ để dán tường, gói đồ, lau bàn rồi đem đốt đi. Như vậy có gọi là tiếc chữ không? Ông ngày ngày nhìn thấy những việc ấy mà chưa từng nói một câu khuyên răn họ. Nếu chỉ thỉnh thoảng nhặt được một hai tờ giấy có chữ ngoài đường rồi mang về nhà đốt thì nào ích gì?
Nói về phóng sinh, trong nhà ông vẫn ăn tôm cua, kỳ thực ông chưa từng thực sự khởi niệm từ bi.
Nói về khẩu nghiệp, ông ăn nói lanh lợi, phản ứng nhanh nhạy, dẫn chứng khéo léo, thường khiến người nghe phải thán phục. Nhưng những lúc cùng bạn bè trò chuyện cao hứng lại hùa theo đám đông buông lời châm chọc, mỉa mai mà không biết tự kiềm chế. Lời lẽ sắc bén làm tổn thương người khác, xúc phạm quỷ thần, ác nghiệp âm thầm tích tụ không biết đã bao nhiêu rồi. Như vậy sao có thể gọi ông là người chất phác, hiền hậu được?
Lại nữa, hễ thấy phụ nữ xinh đẹp thì nhất định không chịu bỏ qua, mắt cứ nhìn chằm chằm mãi, tâm thần rối loạn. Ông nói mình cả đời không tà niệm, không phạm sắc giới, thật sự có thể không thẹn với trời đất quỷ thần sao? Đây đều là những điều ông đã thề sẽ nghiêm túc thực hành, thế mà còn như vậy đó. Ông năm nào cũng đốt sớ dâng lên thiên đình, Thượng Đế đã sai sứ giả Nhật Du tra xét thiện ác của ông, kết quả mấy năm liền không ghi được một việc thiện chân thật nào. Chỉ thấy khi ở một mình, trong lòng ông đầy rẫy những ý niệm tham lam, tà dâm, ghen ghét, hẹp hòi, nóng nảy, cầu ân rồi lại muốn báo thù, lại còn có ý niệm tự cho mình là đúng, khinh thường người khác, cùng những mong cầu viển vông cho tương lai. Ác niệm tích tụ quá nhiều, ắt dẫn đến bị trời phạt. Ngay lúc này ông tránh họa còn không kịp, sao còn dám cầu mong phúc thọ giáng xuống?”
Du Đô kinh hãi, quỳ sụp xuống đất khóc lóc cầu xin: “Ngài thông hiểu mọi việc trong cõi u minh, ắt hẳn là bậc thần linh tôn quý, thành tâm xin ngài thương xót cứu độ kẻ hèn này!”
Vị khách họ Trương nói: “Ông đọc sách thông hiểu đạo lý, cũng biết ngưỡng mộ điều thiện là niềm vui của đời người. Nhưng nghe một lời thiện, thấy một việc thiện thì chỉ là niềm vui nhất thời như thuyền lướt trên mặt nước, không để lại dấu vết. Đó là vì gốc rễ niềm tin chưa sâu, tính kiên trì chưa đủ, cho nên suốt đời những lời nói và việc thiện ông làm đều là hời hợt qua loa, không có việc nào thật sự thiết thực. Trong khi đó ông lại buông thả mặc cho cả một bầu ác niệm dâng lên, giống như một mảnh ruộng trồng đầy gai dại thì làm sao có thể mong thu hoạch được lúa tốt?
Từ hôm nay trở đi, hễ trong lòng khởi lên những tạp niệm như tham lam, tà dâm, vọng tưởng… thì trước tiên phải dùng ý niệm mạnh mẽ mà phủ nhận hết, cần phải dọn dẹp tâm trí cho thật sạch sẽ. Nếu có việc thiện nào trong khả năng có thể làm được thì đừng cầu mong báo đáp, cũng đừng mong tiếng tăm, không kể lớn, nhỏ, khó, dễ, hãy làm một cách chân thật. Thứ nhất là phải có lòng nhẫn nại, thứ hai là phải có sự bền bỉ lâu dài, chớ buông thả bản thân tận hưởng an nhàn mà rồi sa đọa, không được lừa dối chính mình. Việc chưa đủ sức làm cũng phải chăm chỉ nuôi dưỡng thiện tâm để cho thiện ý được viên mãn. Kiên trì lâu ngày, tự nhiên sẽ thấy hiệu quả”.
Cuối cùng vị khách nói với Du Đô: “Nhà ông dùng tâm kiền tịnh thờ phụng ta rất thành kính, nên ta đặc biệt đến đây nói mấy lời xem như báo đáp. Hãy mau tự giữ mình, thuận theo thiên ý thì sẽ được trời thương xót”.
Sau khi nói xong những lời lẽ chân thành, thấu tình đạt lý ấy thì ông Trương đi vào trong nhà, đến chỗ bếp thì bỗng nhiên biến mất. Du Đô lúc này mới ngộ ra đó chính là Táo Quân hiển linh, liền thắp hương dập đầu cảm tạ.
Hôm sau là mồng một Tết, ông bái lạy trời đất, thề sẽ sửa đổi những lỗi lầm xưa. Nhưng trừ bỏ vọng niệm không phải là điều dễ dàng, trong những ngày đầu, tạp niệm dấy lên không ngớt, Du Dô cứ mãi lặn ngụp trong biển nghi tâm và sự lười biếng. Ông bèn quỳ trước tượng Quan Âm trong nhà, dập đầu đến chảy máu, thề sẽ giữ thiện niệm thuần khiết, tinh tấn hành thiện, bản thân nếu có chút buông lơi thì sẽ bị đọa địa ngục vĩnh viễn. Từ đó mỗi sáng sớm ông đều thành kính niệm thánh hiệu hàng trăm lần, giữ từng lời nói, từng hành động, từng ý nghĩ đều như có quỷ thần bên cạnh, không dám mảy may buông lung.
Phàm việc gì có lợi cho người khác, bất luận việc lớn hay nhỏ, bản thân dù bận rộn hay không, người khác có biết hay không, sức mình làm được bao nhiêu, ông đều vui vẻ làm, chịu thiệt đến khi thành tựu xong việc cho người mới thôi. Khiêm nhường, nhẫn nhịn, bố thí tùy duyên, gieo rộng âm đức. Lại gặp ai cũng khuyên về nhân quả báo ứng, cuối cùng ông đã đạt đến cảnh giới động niệm thì muôn điều thiện cùng theo, khi tĩnh thì một niệm cũng không khởi.
Cứ như vậy trải qua ba năm, đến năm Vạn Lịch thứ hai, Du Đô đã ngoài năm mươi tuổi. Khi này tể tướng Trương Cư Chính đang chọn thầy cho con, mọi người đều lần lượt tiến cử Du Đô. Ông được mời lên kinh sư, đưa cả gia quyến đi cùng. Tể tướng kính trọng đức hạnh của ông nên đặc biệt chiếu theo tiền lệ cho phép ông vào Quốc Tử Giám học tập. Đến năm Vạn Lịch thứ năm Du Đô đã thi đỗ tiến sĩ.
Một hôm, Du Đô đến bái yết nội giám họ Dương. Dương công cho năm người con nuôi ra chào khách. Trong số năm người ấy Du Đô đối với cậu thiếu niên 16 tuổi có một cảm giác quen thuộc, thân thiết đặc biệt, liền hỏi quê quán nơi đâu. Cậu đáp: “Cháu người Giang Tây. Lúc nhỏ lạc lên thuyền chở lương, chỉ nhớ mang máng được họ và quê nhà”. Du Đô lấy làm kinh ngạc, xin cậu cởi giày bên chân trái ra thì thấy dưới bàn chân trái quả nhiên có hai nốt ruồi rõ ràng hiện ra trước mắt.
Du Đô kêu lớn: “Ấy chính là con ta!” Nội giám họ Dương cũng lấy làm kinh ngạc, liền cho đứa trẻ theo Du Đô trở về chỗ ngụ. Du Đô chạy về báo với phu nhân, phu nhân ôm lấy đứa con khóc lớn, vui mừng đến nỗi huyết lệ cùng tuôn. Người con trai cũng khóc, hai tay nâng mặt mẹ mình lên, liếm vào đôi mắt đã mù lòa của bà. Bỗng đâu kỳ tích xảy ra, đôi mắt người mẹ theo đó dần sáng lại! Du Đô buồn vui lẫn lộn, không còn muốn làm quan, bèn xin từ chức về quê. Tể tướng Trương Cư Chính khen ngợi đức hạnh của ông, đã tặng cho ông một phần lễ vật hậu hĩnh. Về quê nhà, Du Đô càng nỗ lực làm nhiều việc thiện hơn nữa. Con trai ông cưới vợ, liên tiếp sinh được bảy người con trai, đều nối tiếp truyền thống hiếu học của gia đình.
Du Đô đem việc mình gặp Táo Quân và thực hành sửa lỗi viết lại thành một bản để răn dạy con cháu đời sau. Về sau ông được khỏe mạnh, sống thọ đến 88 tuổi. Hậu học cùng làng với ông là La Trinh đã ghi chép lại câu chuyện Du Đô nỗ lực cải ác hướng thiện và tấm lòng thành cảm ứng thần minh.
Can Tương và Yên Vũ biên dịch từ trang web của Shen Yun Collections
---------
KỶ NGUYÊN HY VỌNG - 316 PHỐ HUẾ, P.PHỐ HUẾ, Q.HAI BÀ TRƯNG, HÀ NỘI
☎️ HOTLINE: 0356499488
💎 WEBSITE: kynguyenhyvong.com
🎥 YOUTUBE: youtube.com/@KyNguyenHyVong
🎞 GAN JING WORLD: https://www.ganjingworld.com/channel/1gehv2dg88j6gj7mFWesBIX9h1h70c
⚡️FACEBOOK: https://www.facebook.com/kynguyenhyvong316phohue
#kynguyenhyvong #hopeplaza #hopeepoch #ShenYunCollections #iloveshenyun